top of page






Gần 30 tuổi rồi, nhưng khi đi xa, tôi vẫn bật khóc vì nhớ nhà.
Khoảnh khắc tôi trở lại Sài Gòn - nó không hề xa lạ, ở đây cũng như một ngôi nhà thứ hai của tôi, tôi thấy mình thoả mãn với ánh nắng dịu dàng và sự tự do khi chạy xe trên những con đường quen thuộc. Về đến phòng, mở chiếc hộp thiếc với 20 quả trứng gà được mẹ gói giấy cẩn thận từng quả một, bọc thêm trú để không bị hỏng, tôi mỉm cười vì sự đáng yêu này. Sắp xếp lại mọi thứ trong phòng, tới quán Gelato quen thuộc để ăn kem, mọi thứ vẫn ổn cho đến khi tới giờ cơm… Tôi từng đọc
3 days ago3 min read


Tôi nhớ có 2 lần tôi khóc khi đọc lại chữ mình đã viết.
Một lần đâu đó vào mấy năm trước, khi dọn lại phòng và ngẩn ngơ đọc lại những dòng nhật ký viết từ lúc cấp 3. Một lần vào tháng 10 vừa rồi, khi hoàn thành bài viết kể về cuộc đời mình trong khoá học của anh Minh Đào, nghẹn ngào đọc nó trong buổi tối tổng kết lớp. Cái chạm chung vào dây thần kinh khiến tôi bật khóc, là vì tôi thấy thương mình. Thương cái phiên bản nhỏ bé của chính mình trong quá khứ. Tôi nhận ra mình có một sự rung cảm mạnh mẽ khi ai đó chạm vào những điều tro
3 days ago2 min read


Những lần xấu hổ trong đời
Phần 1: Nếu chưa biết mình là ai thì có làm sao? Tui hay có mấy cuộc nói chuyện với mấy người lớn, đi qua nhiều thăng trầm, học nhiều bài học để hiểu họ là ai. Rồi tui để ý ai mà nói tui chưa biết tui là ai, thì tự nhiên trong người nó có cơn gì giận lắm, tui không thích người ta nói mình thế. Tại vì tui rất nỗ lực để biết tui là ai và tui muốn gì. Nhưng gần đây, tui nhận ra, có vẻ như có sự xấu hổ khi thừa nhận rằng mình ở tuổi này mà chưa hiểu mình là ai. Sau đó, tui đã tự
3 days ago3 min read
bottom of page