Những lần xấu hổ trong đời
- 3 days ago
- 3 min read
Phần 1: Nếu chưa biết mình là ai thì có làm sao?
Tui hay có mấy cuộc nói chuyện với mấy người lớn, đi qua nhiều thăng trầm, học nhiều bài học để hiểu họ là ai. Rồi tui để ý ai mà nói tui chưa biết tui là ai, thì tự nhiên trong người nó có cơn gì giận lắm, tui không thích người ta nói mình thế. Tại vì tui rất nỗ lực để biết tui là ai và tui muốn gì.
Nhưng gần đây, tui nhận ra, có vẻ như có sự xấu hổ khi thừa nhận rằng mình ở tuổi này mà chưa hiểu mình là ai. Sau đó, tui đã tự mắc cười với cái sự xấu hổ tự thân này. Tại sao tui lại có áp lực rằng, ở tuổi này, tui nên biết mình là ai và biết được mình nên có con đường gì cho cuộc đời mình nhỉ?
Tui có lẽ, phải dành cả đời để hiểu được mình là ai, phải cũng phải quen với sự thay đổi trong cách nhìn nhận của chính mình nữa. Chỉ riêng việc từ lúc chưa có "mùa dâu", cho tới khi làm quen được với việc đó thì chắc là lúc mãn kinh á , nó vậy đấy, mà tui ép tui phải hiểu mình thật rõ ràng vào, a là a mà b là b.
khổ hen!
Nên tui tự công khai, rằng dù tui hay ra rả việc ta nên là chính mình, và hiểu mình là ai, nhưng tui cũng chỉ đang trên hành trình đó, có nhiều thứ, hay đôi khi, tui cũng chẳng biết mình là ai nữa. Tui là nobody =))))
Nói tới đây tự nhiên muốn làm một thử thách với chính mình, rằng mỗi tháng hoặc mỗi tuần thú nhận một điều mà tui xấu hổ. Tui muốn biến cái điều xấu hổ thành sự bình thường, tui sẽ public cho list friends biết có làm sao, tui là con người mà.
vậy đi!
Thương mến,
Rachel
Phần 2: Một lần nữa, tui lại đánh rơi mình vào tay Chat GPT
Hồi đó tui nhắn tin với một bạn crush, tui thích bản lắm. Và trong rất nhiều khoảnh khắc, tui nhận ra mình lúng túng vì không biết trả lời tin nhắn thế nào. Tôi kiểu "ơ quái lạ, sao mình không biết phản hồi thế nào nhỉ?". Mọi người biết tui đã làm gì hong =))), ờ, tui đã lên GPT hỏi xem là giờ nên trả lời người ta thế nào. Đương nhiên là tui không bê nguyên i xì cái GPT gợi ý để tui trả lời người ta, tui có tự điều chỉnh theo cái tui muốn.
Nhưng mà,.. tui đã làm điều đó trong vô thức á. Tui đã không nhận ra rằng, tại vì tui sợ người ta không thích tui nên đã tìm kiếm sự hoàn hảo, một câu trả lời phù hợp, một câu trả lời an toàn, tui đã không dám trả lời bằng chính cái biết của mình. Sau này tui nhận ra, kể cả có sai, có ngờ nghệch, có vô duyên, có xấu hổ, .. thì đó mới là tui chứ!! vì tui là con người mà trời :)))
Tui phải sai lầm, tui phải xấu hổ và đôi lúc phải vô duyên nếu cần thiết, tui phải sai những cái đó, thì mới thấy và phát triển được. Ấy thế mà tui đã triệt tiêu luôn cái quyền được sai lầm đó của chính mình.
Hehe, thế là từ đó, mỗi lần tui thấy bản thân có chút sợ, tui lại nói với mình "thế giờ muốn người ta yêu mình hay yêu cái giả tạo của mình nào?"
Với tui, "chân thật" cần rất nhiều dũng cảm. Nhưng thật sự rất xứng đáng để theo đuổi. hị hị
*P/S: Và Crush thì cũng chỉ là crush, đời này không bao giờ crush thành bồ đượcccc!!
Thương mến,
Rachel
*à có một trải nghiệm mà tui đã từng nhận một tin nhắn của người khác, khi họ cũng lúng túng không biết trả lời thế nào, bạn ý đã thành thật nói điều bạn ý cảm nhận: đại ý là bạn bảo bạn không biết phải trả lời tin nhắn này thế nào, nhưng bây giờ bạn đang cảm thấy.... => và lúc đó tui cảm thấy rất rung động nha, vì nó thật ýyyyy
Tui đã áp dụng tương tự như thế, mỗi lần tui không biết trả lời ai đó thế nào, tui bảo là tui cũng không biết phản hồi thế nào nữa, nhưng bây giờ tui đang cảm thấy.




Comments