Gần 30 tuổi rồi, nhưng khi đi xa, tôi vẫn bật khóc vì nhớ nhà.
- 3 days ago
- 3 min read
Khoảnh khắc tôi trở lại Sài Gòn - nó không hề xa lạ, ở đây cũng như một ngôi nhà thứ hai của tôi, tôi thấy mình thoả mãn với ánh nắng dịu dàng và sự tự do khi chạy xe trên những con đường quen thuộc. Về đến phòng, mở chiếc hộp thiếc với 20 quả trứng gà được mẹ gói giấy cẩn thận từng quả một, bọc thêm trú để không bị hỏng, tôi mỉm cười vì sự đáng yêu này. Sắp xếp lại mọi thứ trong phòng, tới quán Gelato quen thuộc để ăn kem, mọi thứ vẫn ổn cho đến khi tới giờ cơm…
Tôi từng đọc ở đâu đó rằng, chúng ta thường nhớ nhà mỗi lần tới giờ ăn cơm, vì đó là khoảnh khắc ta biết ta được thương đến chừng nào. Sáng nay, sau khi trở về phòng từ một buổi cà phê một mình, bố gọi cho tôi và bảo có một cảm giác trống vắng ở nhà, tôi mỉm cười nhưng trong lòng thì kìm lại một cơn đang dâng trào, lúc đó tôi rất muốn được ở nhà.
Tôi bỗng thấy nhớ mấy lúc mẹ cằn nhằn tại sao tôi lại bỏ bữa sáng, tại sao tôi lại gầy như thế, tại sao tôi lại chưa lấy chồng. Tôi bỗng thấy nhớ lúc bố bảo vệ tôi khỏi yêu cầu lấy chồng của mẹ, rằng tôi cứ vui chơi thoải mái, không cần phải vội vàng. Tôi bỗng thấy nhớ lúc bố kể lại niềm vui khi bắt được con cua, câu được con mực về cho tôi. Tôi bỗng thấy nhớ cái ôm tạm biệt lúc bố mẹ đưa tôi lên xe rời quê nhà.
Và tôi bỗng oà khóc nức nở sau khi cúp máy. Tôi nhớ nhà vô cùng. Đã tới giờ cơm nhưng tôi chưa nghĩ ra phải ăn gì.
Một vài ngày nữa thôi, khi tôi bận rộn với công việc và đời sống cá nhân, tôi sẽ quên cảm giác này, nhưng lúc này đây, bên cạnh một nỗi nhớ nhà khắc khoải, tôi thấy mình thật may mắn và thật biết ơn.
Tôi có nơi để thấy nhớ, để mong chờ, để ôm ấp.
Tôi cũng bất chợt thấy mình có chút ngớ ngẩn tại sao có thể quên đi rất nhiều tình yêu thương mình luôn nhận được từ những người xung quanh mình.
Người Gì đáng yêu của tôi sáng nay gọi điện hỏi tại sao đi vào Sài Gòn mà không báo, Gì có mấy bịch cá tính đưa tôi mang đi, người ngay lập tức chạy xe mang xuống cho tôi nửa con gà khi tôi bảo muốn ăn gà, người mà dù có cằn nhằn nhưng vẫn chịu khó chở tôi đi khắp nơi để xem đất cho mở mang.
Người Sếp khổ nhất quả đất lúc nào cũng kiên nhẫn lắng nghe mấy chuyện linh tinh của tôi, lúc tôi thất tình, lúc tôi bị mẹ mắng, lúc tôi thấy mình tự ti.
Người chị cùng phòng đáng yêu luôn rất dịu dàng quan tâm mỗi khi tôi ốm, lắng nghe mấy thứ tôi lải nhải mỗi ngày, người bạn tri kỷ Andrew có thể im lặng nghe tôi khóc hàng giờ đồng hồ và ước rằng có thể ở ngay lúc đó để ôm tôi thật chặt, cô chủ nhà tuyệt vời mà tôi có, cô giáo dạy múa đầy tâm huyết mà tôi học hỏi, cô bạn ấu thơ lâu lâu mới gặp nhưng rất ân cần,… Và rất rất nhiều tình yêu thương hiện hữu xung quanh tôi… Tôi tự hỏi, tại sao, có những lần tôi lại dễ dàng để nó mờ đi trước những xáo trộn của một cơn cảm nắng với một ai đó chưa từng biết tôi đã trải qua những gì?
Tôi không trách bản thân vì những ngây dại đó, có sai lầm ta mới có bài học để lớn lên. Và những phút giây tôi ngập tràn biết ơn vì được bảo bọc và yêu thương bởi rất nhiều người.
Tôi đã tính dùng GPT để dịch bài này qua tiếng Anh và hạn chế những ai tôi nhắc tới trong bài này, để mọi người không đọc được, vì tôi cảm thấy ngại ngùng khi chia sẻ.
Nhưng nghĩ lại thì, tại sao tôi phải thấy kỳ cục khi tôi muốn nói rằng tôi biết ơn khi có mọi người ở bên cạnh, và tôi cũng rất yêu thương mọi người? Nếu có thể nói trực tiếp - điều mà tôi sẽ làm - ở một khoảnh khắc nào đó - thì bây giờ, tôi thẹn thùng chia sẻ nó qua những dòng viết này trước vậy.
Thương mến,
Rachel




Comments