Tôi nhớ có 2 lần tôi khóc khi đọc lại chữ mình đã viết.
- 3 days ago
- 2 min read
Một lần đâu đó vào mấy năm trước, khi dọn lại phòng và ngẩn ngơ đọc lại những dòng nhật ký viết từ lúc cấp 3.
Một lần vào tháng 10 vừa rồi, khi hoàn thành bài viết kể về cuộc đời mình trong khoá học của anh Minh Đào, nghẹn ngào đọc nó trong buổi tối tổng kết lớp.
Cái chạm chung vào dây thần kinh khiến tôi bật khóc, là vì tôi thấy thương mình. Thương cái phiên bản nhỏ bé của chính mình trong quá khứ. Tôi nhận ra mình có một sự rung cảm mạnh mẽ khi ai đó chạm vào những điều trong quá khứ.
Mà cái thương này, không phải cái thương hại và chê trách quá khứ, người xung quanh, hay cuộc đời của tôi những lúc đó. Cái thương tới từ một người chị của chính mình khi lớn hơn và hiểu rằng, những lúc đó, tôi thật xứng đáng được thương.
Anh Minh Đào nói, (và tôi cũng tin vậy), cuộc đời của chúng ta, đều là những câu chuyện. Chuyện người khác kể cho ta và chuyện ta kể cho chính mình. Câu chuyện cũng có tính thay đổi theo thời gian.
Trong những câu chuyện tôi đã viết lại đó, sự thương mình phát triển theo thời gian và ở những hình hài khác nhau. Đó là điều mà tôi thích nhất khi đọc lại.
Sáng nay, tôi gấp lại trang cuối cùng "Một thoáng rực rỡ ở nhân gian" của Ocean Vuong và trầm trồ với khả năng đẹp đẽ của "chữ". Cuốn tôi vào một thế giới khác, và ai đó như mượn lời họ để trải lòng những cảm xúc tôi không biết phải gọi tên. Không trật tự nào được hình thành, nhưng lại cuốn tôi đi như một cơn lũ. Những con chữ trong cuốn sách bìa màu xanh đó, bỗng đánh thức trong tôi một thôi thúc được kể về những lần mình khóc khi đọc chữ của mình. Và rằng, sau mỗi lần chạm trán với đau thương ở đâu đó trong đời này, tôi đã học được cách thương mình hơn một chút. Chân thật hơn.
Chỉ vậy thôi,
Thương mến
Rachel




Comments