Con đường để quay về
- Jul 16, 2025
- 3 min read
Có hai kiểu con đường mà mình nghĩ ai trong chúng ta cũng nên vẽ sẵn cho mình: một con đường để đi tới, và một con đường để quay về.

Ta đã được dạy rất nhiều về con đường đi tới: cách phát triển bản thân, trở thành phiên bản hoàn hảo của chính mình, làm thế nào để không từ bỏ. Nhưng chúng ta rất ít khi được dạy cách để quay về: quay về đâu, về thế nào và tại sao nó lại quan trọng trong đời này?
Vì mình nghĩ rằng đoạn đường ta đi không bao giờ là đường thẳng rất êm, sẽ có nhiều lúc ta hoang mang không biết mình đang ở đâu dù ta vẫn đang bước, làm việc và sống, và "ổn", nhưng đồng thời cũng lung lạc mà không biết mình đang ra sao. Lúc đó, tìm cách đi tới đôi khi chẳng giúp được gì, thứ bạn cần, có thể là một con đường để quay về.
Quay về không có nghĩa là lùi lại, không có nghĩa là chậm hơn người khác. Nó đơn giản chỉ để bạn định vị lại và kết nối với thứ quan trọng nhất trong đời ta - chính mình.
Chúng ta đã học rất nhiều về cách đứng dậy và đi tiếp, nhưng ít ai nói ta cách ngồi xuống và chậm lại. Ít ai nói rằng đi tiếp sẽ dẫn tới đi lạc, và dũng cảm chậm lại mới chính là bước tiến trong đời bạn - đủ trưởng thành để hiểu rằng: Không phải cứ đâm đầu về phía trước là đúng đắn.
Có nhiều câu hỏi lớn không thể giải bằng một vài trang nhật ký, một buổi nói chuyện với người khác hay một chuyến đi ngắn ngày để tách ta ra khỏi thế giới cũ. Những câu hỏi đó đôi khi phải được trả lời bằng những lần chạm đáy của sự mơ hồ, của những cơn khủng hoảng nặng nề, những lần gục ngã và vụn vỡ của bản thân. Và những lúc đó, có một con đường để quay về là cái phao để ta không lạc đi chính mình.
Bởi những hoang mang, vô định không phải là ta fail mà nó là dấu hiệu cho một cuộc chuyển hoá bên trong - mà chỉ khi bạn chịu đứng yên, đủ tĩnh để quan sát mới thấy rõ được nó.
Hãy nghĩ tới điều gì làm bạn thấy nhẹ hơn trong lòng, điều gì khiến bạn quên thời gian khi làm nó, điều gì khiến bạn không cần ai xác nhận mà vẫn thấy đủ. Chính là những thứ đó. Những điều rất nhỏ, rất đời đó nhưng lại là những dấu hiệu cho biết bạn đang bước trên con đường quay về với chính mình.
Mỗi người có những con đường quay về khác nhau. Những buổi sáng thật chậm đón nắng sớm, ngắm trời xanh hay một ly cà phê thơm lừng trong góc bếp, hay một buổi yoga hít thở chậm đều, một buổi đi bơi thả trôi mọi suy nghĩ.. những bước chân lững thững đi bộ xung quanh khu nhà…
Đó có thể là việc ngồi ăn một bữa ăn chỉ một mình, không thấy cô đơn, không thấy cần gấp gáp. Là một buổi tối tắt đèn sớm, không cần xem gì, không cần biết hôm nay ngoài kia có gì hay ho. Là lúc bạn tự xếp lại tủ quần áo, không vì dọn dẹp, mà vì bạn cần nhìn thấy lại mình.
Trong Eat Pray Love, có một cảnh rất giản dị nhưng mình nghĩ là một trong những khoảnh khắc “quay về” rõ ràng nhất từng được kể. Khi Elizabeth ngồi ăn pizza một mình ở Ý. Không ai biết cô là ai. Không ai cần cô trở thành gì cả. Chỉ có cô và chiếc bánh nóng hổi, ăn trong yên lặng, đầy hiện diện. Và cô thấy bình yên, không vì điều gì đặc biệt mà vì không cần phải đặc biệt.
Chúng ta sống trong một thời đại mà người ta làm mọi cách để tránh phải ngồi yên. Họ làm việc quá sức, yêu quá sớm, kết nối quá nhiều, tiêu thụ quá nhanh chỉ để không phải đối mặt với khoảng trống bên trong. Nhưng thử thách lớn nhất của thời đại này có lẽ không chỉ là đi tới mà là học cách đứng yên.
Nên hãy ngồi xuống và vẽ lại con đường quay về với chính mình.
Vì rốt cuộc, không ai có thể chỉ bạn đi đâu nếu chính bạn còn không biết mình đang đứng ở đâu.
Thương mến,
Rachel




Comments