có một ngày như thế
- May 17, 2025
- 2 min read

những năm tuổi 20, mình đi qua một vài nỗi đau,
người ta thường gọi nó là “đau lòng.”
một người đã từng thắc mắc
tại sao trên đời lại có nỗi đau kỳ lạ đến thế
nghe thì tưởng là đau về tâm hồn,
nhưng không,
cả cơ thể ta phản ứng với nỗi đau đó.
và lần này, với mình,
nó đông cứng.
đóng băng.
tê dại.
đến mức mình chẳng còn nhận ra mình trong gương.
trái tim mình thỉnh thoảng cứ rạn ra,
như mặt hồ bị một cơn gió lạ xé toạc.
nhói lên từng chút một,
âm ỉ, nhưng rõ ràng.
như thể một điều gì đó bên trong mình đang muốn biến mất,
mà không xin phép.
mình vẫn đi làm.
vẫn chào hỏi.
vẫn gật đầu với mọi người trên đường.
mình tự hỏi:
liệu có ai nhìn thấy được cơn bão đang cuộn trào trong lòng một người trông rất bình thường như mình?
có những lần đau lòng,
mình khóc rất lớn,
mình thấy nó nhẹ nhõm,
như mở được một cánh cửa cho nỗi buồn tràn ra ngoài.
nhưng có những lần,
mình rất, rất muốn khóc.
nhưng không.
mình cứ trơ ra như một tảng đá.
không một giọt nước mắt.
không một tiếng nấc.
chỉ có một sự lặng thinh đến ghê người bên trong ngực mình.
đó là lúc mình bắt đầu thấy sợ hãi.
sợ mình lạc trong một cơn đau không hình thù,
không giới hạn,
không báo trước ngày rút lui.
thỉnh thoảng mình thấy nó nhấn chìm mình.
mình chới với tìm cách thoát ra,
vùng vẫy một cách kiệt quệ,
nhưng chỉ thấy bản thân
nằm đó.
tê dại.
và tìm cách để thở.
rất nhiều lần,
mình ước điều gì đó có thể xuất hiện
và lấy nó ra khỏi lồng ngực mình.
một bàn tay nào đó.
một cơn gió nào đó.
một điều kỳ diệu nào đó
đủ mạnh để kéo ra cái đau mình không gọi tên nổi.
mình thậm chí đã van xin điều đó.
trong đầu.
trong đêm.
trong câm lặng.
nhưng rồi,
một đêm lại qua đi.
mình lại tiếp tục một ngày.
khoảnh khắc dừng đèn đỏ,
mình nhìn quanh và thấy:
xe vẫn chạy,
cây vẫn toả sáng trong nắng,
những chiếc lá vẫn rơi —
rơi như chưa từng có trái tim nào vừa vỡ nát trong thành phố này.
mình đi qua con đường đó,
và buồn cười,
vì dù con người ta có đau khổ tới đâu,
cuộc sống này vẫn phải tiếp tục.
ta vẫn làm.
ta vẫn cười.
ta vẫn bình thản sống hết một ngày.
và mỗi một chút,
lại thấy những nỗi đau gõ cửa trong tim ta




Comments