Có thể vừa yêu vừa ghét một người hay không?
- Aug 15, 2025
- 3 min read
Bạn có nghĩ tụi mình có thể vừa yêu và vừa ghét cùng một người hong?
Sáng nay, mình đặt báo thức 4h sáng để dậy đi bộ ngoài bãi biển, vật lộn mãi thì 5h mình mới dậy nổi và lết người ra biển nhưng khoảnh khắc thong dong ngoài đó thì thoã mãn vô cùng. Mình thích cảm giác đón bình minh ở biển nhưng ghét cái công đoạn phải lôi mình ra khỏi giường.
Nó cũng giống cách mình nhớ về một người. Trước đây mình thường rất rạch ròi, yêu là yêu mà ghét là ghét, sao có thể vừa ghét và yêu một người được?

Có một vài người, mình rất mến họ. Mến sự chiêm nghiệm của họ với cuộc đời. Mến những điều tử tế họ vun vén cho đời. Mến cả cách họ sống rất thật với cảm xúc của chính mình.
Nhưng mình cũng đã rất giận họ. Giận cách họ cư xử, giận cách họ làm mình tổn thương, giận những điều họ đã không làm, dù có thể làm khác đi.
Thế mà bây giờ, thỉnh thoảng mình vẫn quan tâm tới cuộc đời của họ. Thỉnh thoảng đọc xem gần đây họ chiêm nghiệm điều gì, vẫn thấy vui vẻ khi thấy họ suy tư về một điều gì đó rất sâu, đôi lúc ồ lên vì thú vị quá.
Nhưng tất cả những điều đó cũng không có nghĩa là mình muốn kết nối lại với họ, chỉ là mình thành thật công nhận rằng, một phần trong mình vẫn rất quý mến họ - cái phần tử tế mà mình từng thấy.

Và mình nhận ra:
Có lẽ, ta không cần phải chọn rạch ròi giữ yêu hay ghét một người.
Nếu họ làm ta đau cũng không đồng nghĩa mọi điều đẹp đẽ từng có sẽ biến mất hay chẳng còn nghĩa lý.
Sẽ có rất nhiều người, ta có thể yêu phần này của họ mà cũng chẳng thể chấp nhận nổi phần kia đâu.
Mình từng nghĩ cảm xúc đó là mâu thuẫn. Nhưng hoá ra, tâm lý học gọi đó là khả năng phân biệt giữa hành vi và con người. Ta có thể ghét hành vi họ làm, nhưng vẫn yêu mến những phẩm chất khác của họ. Khi nhận ra điều này, cảm xúc trở nên… bớt cực đoan hơn.
Từ đó, mình không còn cố gắng để “xoá” họ ra khỏi đời mình vì mình ghét. Cũng không hy vọng họ sẽ khác đi vì phần mình yêu.
Mình chỉ.. đặt họ xuống thôi.
Mình có thể mến con người họ… và vẫn không tha thứ cho cách họ từng đối xử với mình.

Yêu và ghét, đôi khi không loại trừ nhau. Chúng có thể cùng tồn tại như cách mình thích đi biển sáng sớm nhưng ghét phải dậy sớm.
Mình nghĩ điều này không chỉ xảy ra trong tình yêu. Nó có thể xảy ra với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp. Ta yêu những gì họ mang lại, nhưng cũng khó chịu với một phần tính cách hay lựa chọn của họ.
Có lẽ, tình cảm trưởng thành không còn là thứ “tất cả hoặc không gì cả”, mà là khả năng nắm giữ hai cảm xúc tưởng chừng trái ngược mà không cần xoá bỏ một bên.
Thương mến
Rachel.




Comments