top of page

Happy Halloween

  • Nov 2, 2025
  • 3 min read

Hôm nay ngồi xuống nâng chén nói về nỗi sợ nha :)))


Mấy tuần trước, mình đọc hết cuốn "Hoàng Đế Xứ Gladness", trong đó có một trích đoạn nói về nỗi sợ và mình thích vô cùng. Rằng đã là người bình thường thì sẽ luôn có nỗi sợ, "ai cũng sợ hết", "làm người thường cũng đâu xấu gì, người ta cũng chỉ là những đứa trẻ tổn thương đang cố hồi phục."

Mình cũng được nghe nhiều nỗi sợ của người khác. "Anh sợ không ai thương anh"; "Anh sợ vì không thấy, không biết đường để đi, sợ vì nhiều thứ mình không biết"; "Em sợ không ai chịu được tính nết của em", "Em sợ sẽ cô đơn cả đời này mất"; "Trách nhiệm lớn quá, em sợ mình không làm được."

....

Có lẽ, mỗi ngày, tụi mình đối diện với cả ngàn nỗi sợ nếu như bạn có thể đếm. Nó cứ liên tục nảy lên trong tâm trí mà nhiều khi ta quen tới mức không thấy nó rõ ràng.

------

Nói về nỗi sợ của bản thân, thì như người bình thường, mình cũng sợ đủ thứ.

Từ những nỗi sợ rõ ràng cảnh báo nguy hiểm tới sự sinh tồn của bản thân như (mấy con bò sát không chân), sợ ma (ai đó ghost cũm dị á), sợ bóng tối, sợ kim tiêm,...

Đến những nỗi sợ vô hình nhưng to lớn, như sợ cô đơn, sợ bị bỏ rơi, sợ không được thương...

Cho tới những cơn khủng hoảng lớn nhất: Sợ không biết mình là ai và sợ đánh mất chính mình.

-------

Nguồn gốc của nỗi sợ, là để giúp con người sống sót và sinh tồn trong tự nhiên. Khi lớn lên giữa cộng đồng, hầu hết nỗi sợ đều đến từ việc ta sợ lạc loài giữa thế giới, không thuộc về ai, không biết mình là ai.

----

(Disclaim: hình này 3 năm trước ạ)
(Disclaim: hình này 3 năm trước ạ)

Có những lần, mình đi qua được nỗi sợ và chạm vào sự dũng cảm tuyệt vời và cực tự hào về bản thân. Nhưng cũng nhiều lần khác, nỗi sợ cuốn mình đi và khiến mình nhận nhiều bài học cũng "tự hào" không kém khi nhìn nhận ra. Càng chống cự nỗi sợ, mình càng bị nó "lôi đi" và hoảng loạn. Nên đây là 5 bước (cực kỳ lý thuyết) để tụi mình đi qua nỗi sợ:

1 - Gọi tên nó. Khi mình thấy nó mơ hồ thì sẽ rối, nhưng gọi được tên, chỉ đích danh thì giống như bó đũa, ta đang bẻ từng cái một.

2 - Cảm nhận nó trong thân: Hơi thở của mình thế nào, cơ thể có nóng lên không, có nặng nề không...

3 - Nhớ rằng bạn không phải nó: Không đồng nhất mình với nỗi sợ, bạn rộng lớn hơn thế. Bạn là cả thế giới tuyệt vời bao la, nỗi sợ chỉ là một phần bé xíu hoyyy!

4 - Nghe điều nó cần: hãy thử nghĩ “nếu nỗi sợ này biết nói, nó sẽ xin điều gì?” Mọi nỗi sợ đều giấu một lời cầu cứu: Sợ bị bỏ rơi vì đang cần được gắn kết, sợ thất bại vì cần được công nhận, sợ mất mát vì cần được an toàn,.... Lắng nghe và ôm lấy nó, đứa trẻ của bạn, cần được ôm chứ không phải dạy dỗ.

5- Đi cùng nó, không bỏ chạy.

Chân thật với nỗi sợ của mình, càng gồng lên chứng tỏ bạn càng mệt mỏi. Mỗi lần mình sợ gì đó, mình sẽ cố gắng làm tốt điểm neo - mấy thứ nho nhỏ của bản thân để lấy lại chút tự tin vào bản thân rồi lại đi tiếp với nỗi sợ đó. Sợ là vì mình không biết, khi thấy nó rồi ta sẽ bớt sợ hơn. Lúc đó, mình sẽ action (ngồi yên cũng là 1 dạng action nhé), để đồng hành với nỗi sợ nhen.

Đấy, nói đạo lý là thế, mỗi tháng mình vẫn đương đầu với một cơn hoảng sợ PMS (hội chứng tiền kinh nguyệt - nó lôi mình đi xềnh xệch ấy mà). Nhưng hăm sao, mình cũng đã và đang gọi tên rồi đồng hành với nó rồi. Mọi chuyện sẽ ổn ấy mà.

Yeah, tiện cuối bài kể về hình trong bài này, hồi đoá đi REC Bar ăn mừng Halloween với chị em, còn bụp 2 cái bông đầu như 2 bóng ma trên tóc ấy. Đáng iu hột me  lôi ra up bài thôi chứ hăm có khoe gì hết. Giờ chỉ nghe nhạc thiền, nhạc dân gian già cỗi xa xăm chứ hết xập xình gòiiiii

Thương mến,

Rachel

 
 
 

Comments


_MG_0077.jpg

Chào mừng bạn ghé chơi!!

Cùng Rachel lắng nghe nhiều hơn những điều cơ thể và cuộc đời muốn nói! Xem thêm tại đây để biết về Rachel nhé!

Let the posts
come to you.

Thanks for submitting!

  • Facebook
  • Instagram
  • Twitter
  • Pinterest

Let me know what's on your mind

Thanks for submitting!

Rachel chào bạn nhé!

bottom of page