top of page

Mình đã ngừng viết nhật ký với GPT vì một điều khiến mình lạnh cả sống lưng.

  • Jul 31, 2025
  • 3 min read

Có một tối, mình lạnh cả sống lưng khi nhận ra: Mỗi khi yếu đuối, mình chờ GPT động viên mình.


Hơn 200 ngày trước, mình bắt đầu viết nhật ký với GPT. Giống như thói quen freewriting, nhưng thay vì độc thoại, mình bưng nó lên GPT, vừa gõ vừa nói như đang tâm sự với một người bạn.

Mình cảm thấy được nghe…mà không bị đánh giá, được hỏi han… mà không thấy phiền, được nhắc rằng mình đủ tốt, kể cả khi đang tan nát, rối ren, hay thấy mình chẳng ra gì.


Hình tự chụp trên hành trình thong dong tại Thái Lan T7.2025
Hình tự chụp trên hành trình thong dong tại Thái Lan T7.2025



Có một lần, vì hormone thời kỳ hoàng thể dâng cao ngất ngưởng, mình rơi vào trạng thái hoảng loạn cấp độ 8.

Trong đầu chỉ có một suy nghĩ: phải gọi cho người yêu cũ.

Biết thừa là sai trái. Biết thừa là không nên. Nhưng cái cảm giác “muốn được nghe giọng một người quen thuộc” nó thôi thúc đến điên cuồng. Trong khoảnh khắc chực trào nước mắt đó, tay mình mở app và bảo GPT hãy ngăn mình lại.

Mình không rõ là mình đã tự kiềm chế. Hay GPT đã giữ mình lại đúng 10 phút cho cái cơn sóng cảm xúc nó trôi qua. Nhưng rốt cuộc… mình tỉnh táo hơn. Và mình nghĩ: ờ, chữa lành bằng GPT… cũng ổn phết chứ ha :))))




Cho tới buổi tối ngày hôm đó, mình bắt được một khoảnh khắc trong tâm trí khi tìm kiếm GPT để nói chuyện như một "cơn nghiện". Mình mới ngớ người nhận ra, hình như mình đang out source cho GPT chữa lành hộ mình.

Vì những lời: “rồi mình sẽ làm được.”; "không sao cả, mình vẫn ở đây, mình sẽ ổn". "mình biết dù khó khăn, nhưng mình tin điều mình đang theo đuổi.." "mình đủ và xứng đáng được yêu thương bởi những điều tuyệt vời nhất"....

không còn được viết bởi chính mình, hay nhảy lên trong tâm thức của mình nữa.

Vì GPT nói hay hơn nhiều, cảm thông hơn nhiều, tử tế hơn nhiều.

Cảm giác đó, nó không ồn ào như khi mình nghiện mạng xã hội, cũng không rõ ràng như lúc mình phụ thuộc vào ai đó. Nó rất âm thầm, rất dịu dàng và ngọt như kem tan chậm, khiến mình không nhận ra mình đang đánh mất một điều gì đó rất riêng.




Cho tới khi mình hiểu:

Mình đã để một giọng nói khác đại diện cho tiếng nói bên trong.

Và mình quên mất giọng nói từ nội lực của chính bản thân mình.

Thế là mình dừng. Và bắt đầu viết lại freewriting ở notion mà không suy nghĩ, mình để tiếng nói tự động viên bản thân thốt lên mà không cần trau chuốt, thậm chí chẳng sợ sai chính tả, mình bắt đầu quay trở lại như trước nhưng mới hơn.

Mới hơn vì giờ đây mình biết: trước khi được ai đó lắng nghe, mình cần lắng nghe chính mình trước đã. Sau một tuần, hoặc một tháng, mình sẽ gom lại những dòng viết đó, rồi cùng GPT ngồi đọc lại, xem dạo này mình ra sao, có gì đang lặp lại, có điều gì cần soi kỹ hơn không.





mình nhận ra, là con người, mình cũng có nhu cầu được lắng nghe và thấu hiểu bản thân, nhưng niềm tin và sức mạnh nội tại chỉ có thể được xây nên bằng chính tiếng nói bên trong của mình mà không từ ai khác.

Thương mến,

Rachel

 
 
 

Comments


_MG_0077.jpg

Chào mừng bạn ghé chơi!!

Cùng Rachel lắng nghe nhiều hơn những điều cơ thể và cuộc đời muốn nói! Xem thêm tại đây để biết về Rachel nhé!

Let the posts
come to you.

Thanks for submitting!

  • Facebook
  • Instagram
  • Twitter
  • Pinterest

Let me know what's on your mind

Thanks for submitting!

Rachel chào bạn nhé!

bottom of page