Search
Thơ tình trên biển
- Aug 30, 2025
- 2 min read
Có một buổi sáng lang thang trên biển, tôi chạm tay vào playlist thơ tình của bác Trịnh Công Sơn, rồi lạc trong đó mà không muốn về.
Tôi cứ lững thững đi như thế, nghe những dòng thư bác Sơn gửi cho cô Ánh từ miền xa, qua giọng đọc miền Huế thân thương mà dễ mến của con gái bác Trịnh.
Trong những bước chân lững thững đó, tôi đưa mắt nhìn sóng vỗ vào bờ, tưởng tượng bác Trịnh ngồi đó, tay đưa bút viết những dòng thư và cũng hướng ánh mắt xa xôi như tôi bây giờ.
"Đêm đã dày. Trăng sáng mênh mông trên vùng đồi đã ngủ mê. Anh mong vào giấc ngủ này có năm ngón tay dài giá rét. Ánh cũng đã ngủ rồi có lẽ thế. Bây giờ anh còn ai còn ai. Ánh đã xa rồi làm sao nghe được những lời kêu rêu âm thầm này, như ngôn ngữ của một loài kiến nhỏ. Anh gọi Ánh bằng niềm hư - vô - thần - thoại yêu dấu. Anh sẽ nằm nhắm mắt và ngủ, giấc ngủ có những chồi -non - ngón - tay - mùa - xuân - thần - thoại."
...
Đã có bao nhiêu lần anh kể cho Ánh nghe về vẻ hoang vu của những buổi chiều ở đây. Mỗi lần trở dậy là mỗi lần thấy mình bị tước đoạt tất cả. Từ một tình cảm nhỏ đến một tình cảm lớn. Thấy không còn gì không còn gì, như đã bị hắt hủi và mình không còn là mình nữa. Này Ánh của anh, Hãy hát lại lời ca của những bài hát quen thuộc đó cho anh nghe. Buổi chiều nay anh đã chẳng còn ai nữa. Một épave trôi giạt về đây nghe tiếng nói của mình, bước chân của mình, hơi thở của mình là anh đó.




Comments