Viết chút cho đỡ sợ.
- Aug 21, 2025
- 3 min read
Gần đây tôi học được cách ghi nhận rõ hơn về những điều mình đang làm. Rằng tôi nhìn rõ hơn việc mình lựa chọn, cơ hội là gì, thách thức là gì, đánh đổi điều chi và tại sao tôi chọn nó?
Và không phải cứ "hời" là tôi sẽ chọn, có những lựa chọn, ta chọn "thiệt" để sau này được "hời", mà cũng có những lựa chọn, tôi chọn "thua" chỉ để được trải nghiệm những cảm giác đó, vì có thể nó chẳng xảy ra thêm lần nào nữa.
Việc này, giúp tôi có nhiều dũng cảm hơn để sống, bớt dằn vặt mình lại một chút ít. Nhưng để nói rằng ta không băn khoăn thì cũng chẳng thật lòng lắm, khi đưa ra những lựa chọn, tôi vẫn băn khoăn.
Và khi phải đối mặt với sự đánh đổi, dù biết trước nó có thể xảy ra, thì nó cũng rất lớn lao vì ta cần vượt qua điều đó.
Nhưng thiết nghĩ, nếu là một mầm cây, tôi cũng chỉ đang chịu sương, chịu gió, đón nắng, hút nước để vươn lên, dẫu là thời tiết gì, tôi cũng muốn vươn lên. Tôi tin dù lựa chọn điều gì, nó đều dẫn ta tới một trải nghiệm, chẳng cái nào hơn cái nào mà quan trọng bài học ta muốn học là gì. Và nếu có một bài học bạn cần phải vượt qua, nhưng mãi bạn vẫn đang ở đó, vũ trụ sẽ gửi tới bạn một ngàn lần dưới nhiều hình thức khác nhau, chỉ để bạn học được nó.

Gần đây, tôi muốn viết bài về nỗi sợ hãi, mà chẳng biết bắt đầu từ đâu. Chỉ muốn nói rằng, cảm xúc này thật sự quan trọng, nó là khởi nguồn để bảo vệ ta khỏi những thứ nguy hiểm. Sợ hãi quá nhiều sẽ làm ta không dám làm gì, nhưng chẳng biết sợ sẽ khiến ta "hết mạng" nhanh hơn :)))
Nhìn nhận sợ hãi ở khía cạnh tiêu cực thì mọi người nói nhiều rồi, nhưng ở mặt tốt hơn, khi ta biết sợ hãi nghĩa là có điều gì đó bất ổn, ta đang cảnh tỉnh chính mình bằng cảm xúc "sợ hãi", để ta dè dặt hơn, cẩn trọng hơn, để ý hơn về những điều ta làm. Cốt yếu, là để bản thân ta không rơi vào nguy hiểm.
Khi ta lờ nó đi, ta nghĩ ta dũng cảm nhưng chưa chắc, đôi khi ta cần quan sát cả nỗi sợ hãi của chính ta, chỉ để hiểu lý do vì sao ta sợ, mà kể cả không tìm thấy lý do, thì cũng hãy quan sát nó, vì nó cần được công nhận chứ không phải lờ đi như không thấy.
Không chỉ bước vào vùng trời mới, ta mới thấy sợ, kể cả khi ta làm lại điều cũ, ta càng thấy sợ hơn. Thứ nhất ta sợ những điều ta chưa biết, thứ hai ta sợ ta lặp lại những điều ta đã biết rồi.
Nhưng mà, ngồi sợ hãi thì có ích gì cho ta nhỉ? Ngoài việc ngồi quan sát nó ra, ta không thể để sợ hãi giam cầm ta được đúng không? Rồi ta cũng sẽ làm gì đó, để dẫn tới một kết quả nào đó, tốt hay xấu chưa rõ, nhưng nó sẽ phá vỡ vòng lặp để dẫn ta vào một vòng tròn khác. Sẽ khác, chỉ là không biết khác như nào.
ngổn ngang
viết dại
Thương mến
Rachel




Comments